"mối tình đầu của mẹ" - bài sưu tầm

    Share

    thanhhuong

    Tổng số bài gửi : 1065
    Age : 57
    Đến từ : Danang
    Registration date : 28/03/2009

    "mối tình đầu của mẹ" - bài sưu tầm

    Bài gửi by thanhhuong on 08/03/11, 10:53 am

    Hôm nay, ngày 8/3, ngày của phụ nữ. H. đang trên cty, đang giờ giải lao nên vào mạng xem vài thứ. Đọc bài này của một người nào đó cùng tên với H. , cảm động , và nhớ đến ... Mẹ ngày xưa cũng đẹp lắm, hoa khôi làng quê đại lộc bé nhỏ. Ba ngày xưa cũng đẹp trai, Ba cũng con nhà địa chủ. Nhưng ba mẹ khác với nhân vật chình trong câu chuyện này, ba mẹ đến được với nhau dầu bên nội H. không vừa ý lắm. Mẹ làm dâu nhà giàu, chịu khổ trăm bề, chịu o ép vì bà, vì cô, vì chú... Mẹ chịu thương chịu khó, cả cuộc đời nhẫn nhịn, lo toan. Chịu đựng lâu ngày, bị o ép lâu ngày ... khuôn mặt mẹ lúc nào cũng có nét buồn phảng phất, phải không mẹ của con. Con không may mắn được thừa hưởng chút gì nét đẹp của mẹ, không được thừa hưởng đức tính hiền hoà bao la của mẹ, không được gì ... nhưng con mãi nhớ thương mẹ Mẹ muôn đời vẫn là tấm gương sáng của con. Ngày 8/3 cũng như ngày của mẹ..., chưa lần nào con có quà tặng mẹ. Ân hận, nuối tiếc muộn màng...

    "Viết về mối tình đầu của mẹ

    - Trong cơn mưa ban trưa
    Thấy hồn mình tách thành hai nửa
    Nửa ướt bây giờ và nửa ướt xa xưa
    ( Thuỵ Kha)
    Mỗi một người đều có một mối tình giấu kín trong lòng không thể nói ra được và mẹ cũng thế. Mẹ cũng có một mối tình đầu rất đẹp - một mối tình bắt đầu thì ngọt ngào và kết thúc thì đắng cay.
    Mẹ ngày xưa rất đẹp, cái đẹp của một cô thôn nữ đang độ xuân thì, hơn thế mẹ lại là một người con gái rất đảm đang và chịu khó nên nhiều người theo đuổi và bày tỏ tình cảm với mẹ. Nhưng mẹ từ chối tất cả bởi trong lòng mẹ đã ấp ủ một hình bóng yêu thương.
    Bác là sinh viên trường sư phạm, người cùng làng. Bác là người duy nhất trong làng được ăn học tử tế vì ông nội bác trước kia vốn là địa chủ nên có của ăn của để, là một chàng trai thư sinh và trắng trẻo, đàn hay và hát giỏi...
    Một mối tình rất trong sáng giữa mẹ và bác, là niềm hối tiếc của nhiều chàng trai trong cái làng ven sông nhỏ bé ấy. Mối tình giữa "trai tài gái sắc" làm má mẹ hồng hơn, mắt mẹ long lanh hơn. Cứ cuối tuần mẹ lại thấy lòng mình nao nao và mong chờ bóng áo trắng gò lưng đạp xe trên con đê cuối làng..
    Tối đến, hai người dắt tay nhau đi dọc triền đê kể cho nhau nghe những công việc trong một tuần xa cách, trao vội nụ hôn yêu thương. Mẹ lại e ấp dựa đầu vào đôi vai vững chắc ấy và mơ về một ngày không xa, bác là thầy giáo làng, sánh vai bên cô dâu hiền dịu yêu thương và đàn con - kết tinh của tình yêu ấy cũng thông minh giống bố và xinh xắn như mẹ ........Mùi đất, mùi cây cỏ, mùi rơm rạ và mùi tình yêu hoà quyện vào nhau làm cho ước mơ của mẹ càng bồng bềnh hơn, đẹp hơn...
    Bác chuẩn bị ra trường, mẹ đưa bác về giới thiệu với gia đình. Nhưng ngày hạnh phúc ấy lại là ngày đánh dấu sự kết thúc của mối tình như thơ .Ông ngoại vốn là một cán bộ lão thành cách mạng. Ông đã từng tham gia đấu tố địa chủ phong kiến nên ông không chấp nhận gốc gác của bác, dù bấy giờ mọi chuyện đã đổi khác. Ông cho rằng gốc gác đó sẽ làm ảnh hưởng đến uy tín và danh dự của một đảng viên ưu tú như ông, ảnh hưởng đến quá trình kết nạp Đảng của chú út sắp tới...
    Mẹ khóc hết nước mắt và cầu xin ông chấp nhận nhưng những giọt nước mắt , những lời cầu xin của mẹ càng làm ông quyết tâm hơn. Ông trói mẹ vào góc nhà, gọi riêng bác ra giáo huấn về lí tưởng cũng như chỉ trích về nguồn gốc của bác.Lòng tự trọng của người đàn ông lúc đó đã cao hơn tình yêu, bác ra đi ở luôn Hà Nội và không về làng từ ngày ấy.
    Rồi thời gian cũng làm nguôi ngoai dần nỗi đau của mẹ. Đám cưới của mẹ và bố đã diễn ra trong sự hài lòng của gia đình hai bên. Ngày đưa dâu qua ngõ nhà bác mẹ đã nhìn rất lâu vào ngôi nhà ấy.Lúc đó, bác chỉ cần bước ra mẹ sẽ bỏ tất cả đều chạy theo tình yêu của mình, nhưng không có ai ngoài tiếng lá rơi xào xạc.
    Dù không bắt đầu bằng tình yêu nhưng do sự đảm đang, vun vén, nhẫn nhịn của mẹ cũng như sự rộng lượng bao dung, cảm thông của bố, gia đình nó vẫn hạnh phúc, vẫn đầy tiếng cười .....nhưng có đôi lúc khi trời chuyển mùa mẹ lại nhìn xa xăm về phía cuối làng, nơi có rất nhiều kỉ nịêm của mẹ, có lẽ mẹ vọng tưởng về ước mơ xưa cũ của đôi trai gái ngày ấy....
    Bố bị bệnh rất nặng, mẹ phải thuê nhà trên thủ đô để chăm sóc bố, con cũng theo mẹ lên cùng để tiện việc học hành và phụ giúp mẹ. Phòng trọ rộng và gần viện nên mẹ hài lòng lắm. Chủ nhà nghe đâu đang đi công tác chỉ có đứa cháu gái trông nhà giúp. Hàng ngày, mẹ tất bật ở viện với bố chẳng có thời gian cho mình .
    Bố ốm ngày càng nặng, bố hôn mê sâu không nhận ra mẹ và con nữa, cả hai mẹ con đều rất lo sợ một dự cảm không lành sẽ xảy ra nhưng không ai nói ...... mẹ rất mệt mỏi và rất buồn, nhiều lần con thấy mẹ ngồi khóc bên giường nằm cuả bố...còn con mải mê làm thêm để trang trải tiền viện phí cùng mẹ nên cũng mệt mỏi không kém.
    Một lần, trở về phòng giữa buổi để lấy đồ thì con nghe thấy tiếng mẹ khóc, tiếng vỗ vai nhè nhẹ của một người đàn ông, lẽ nào mẹ lại ..... trong lúc bố........ Không, mẹ không phải người như thế, dù rất đau đớn và căm giận nhưng con vẫn cố gắng kiềm chế để đứng bên ngoài dành không gian cho mẹ, cũng vì thế mà con biết được trái đất tròn - chủ nhà chính là người yêu đầu của mẹ, là người đàn ông suốt ngần ấy năm vẫn để trong mẹ những tiếng thở dài đầy xót xa.
    Gặp lại nhau sau mấy chục năm xa cách trong một hoàn cảnh khó khăn như thế này có lẽ mẹ đã được an ủi phần nào, qua khe cửa con thấy mẹ và bác đều khóc rất nhiều, họ xiết chặt tay nhau, hình như mệt mỏi trong mẹ đang vơi dần đi. Khóc đi mẹ, dựa vào vai bác đi mẹ, như thế mẹ sẽ bớt đau buồn hơn , nắm tay bác đi mẹ để mẹ có thêm sức mạnh cùng bố và con vượt qua khó khăn .
    Ôm mẹ cháu đi bác, vỗ về mẹ cháu đi bác, vỗ lên bờ vai đang rung lên vì những gánh nặng mêt mỏi của mẹ cháu đi bác để mẹ cháu có niềm tin thổi sức sống cho bố cháu và cả cháu nữa.
    Mẹ à, con luôn tin mẹ vì con gái mẹ cũng đã yêu, đã có mối tình đầu và cả mối tình thứ hai, thứ ba nhưng những dư âm của tình yêu đầu tiên luôn còn mãi và những lúc mệt mỏi như thế này con lại nghĩ về quá khứ ấy để có niềm tin đi tiếp. Nhưng chỉ vậy thôi mẹ nhé vì hiện tại mới quan trọng , chúng ta hãy nâng niu, chân trọng và vun đắp, đừng để nó thành quá khứ của ngày mai rồi hối tiếc,ân hận bởi " Mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, mối tình cuối là mối tình bất diệt " bố là mối tình cuối của mẹ phải không?
    Nguyễn Thị Hương "

    phuochoanguyen

    Tổng số bài gửi : 372
    Age : 61
    Đến từ : ĐẠI HỌC THỦY SẢN NHA TRANG
    Registration date : 28/11/2008

    Re: "mối tình đầu của mẹ" - bài sưu tầm

    Bài gửi by phuochoanguyen on 09/03/11, 02:13 am

    Anh đã đọc. Nước mắt cứ vòng quoanh H ạ.

      Hôm nay: 11/12/16, 01:04 pm